About seller
Tôi từng ký hợp đồng thiết kế cho căn hộ 68m2 kia với yêu cầu thật hoành tráng. Kết quả là bộ sofa da nhập khẩu 80 triệu nằm chỏng chơ giữa phòng khách mà chẳng ai dám đụng vào vì sợ phải giặt giữ. Còn tôi khi về nhà mình, tôi bắt gặp bọn trẻ đang chơi đùa với cái bàn ăn đắt tiền mua theo trào lưu mà tôi ghét cay ghét đắng. Chính lúc đó tôi hiểu ra mình đã thiết kế cho ảnh chụp chứ không cho đời sống. Chia sẻ này là kinh nghiệm xương máu tôi muốn kể cho bạn mà chẳng thêm thắt gì.Cái bẫy màu trắng tinh khôi tôi từng khoe với khách hàngTôi đã từng mê mẩn tông màu trắng kem cho tất cả các dự án mình tham gia thiết kế. Tôi từng kể với gia chủ rằng loại sơn trắng cao cấp nhập từ Ý có độ phủ tuyệt hảo, vải linen bọc ghế sang và thoáng, rèm cửa linen màu kem sẽ làm căn phòng bừng sáng. Tôi tin chắc rằng không có gì sai với màu trắng. Thế rồi một tối đứa con trai 4 tuổi của tôi bôi nước mắm thẳng vào tường ngay cạnh chỗ ngồi của nó. Vết loang lổ vàng nâu không bao giờ sạch được, dù tôi đã thử đủ mọi loại nước tẩy. Phải đến lúc đó tôi mới ngộ ra mình đang vẽ ra một thế giới chỉ có trong ảnh, cho các bài đăng trên tạp chí, chứ không hề nghĩ đến việc con tôi sẽ chạy nhảy hay nước mắm sẽ bắn lên tường. Từ hôm đó, tôi bỏ hẳn ý nghĩ màu trắng là lựa chọn thông minh và bắt đầu thử nghiệm tông màu trầm, tối hơn để vết bẩn không còn là nỗi ám ảnh. Điều buồn cười là bạn bè từng trầm trồ nhà tôi trắng tinh giờ lại hỏi tôi dùng màu gì để cũng được như vậy.Khi tôi dừng việc đếm mét vuông để nhìn vào cách cả nhà di chuyểnMột trong những sai lầm lớn nhất là chỉ biết cộng trừ mét vuông theo bản vẽ kỹ thuật mà quên mất rằng không gian là để người ta sống. nội thất chung cư cao cấp tôi rộng 58m2 có hai con nhỏ, một chồng hay đi công tác, lúc nào cũng trong tình trạng chật chội. Thế là tôi dành ra hai tuần ngồi trong nhà quan sát và vẽ lại sơ đồ đường đi của mỗi người trong nhà: chồng tôi đi từ cửa vào thẳng phòng khách rồi lên phòng ngủ, bọn nhỏ chạy lăng quăng từ phòng ngủ ra bếp, ra hành lang, rồi vòng lại phòng khách, còn tôi thì lớ ngớ giữa bếp và bàn ăn. Kết quả khiến tôi giật mình: 70% các hoạt động diễn ra ở hành lang và bếp nhỏ, chứ không hề nằm ở phòng khách mà tôi từng chăm chút. Vậy là tôi phá bỏ vách ngăn giữa bếp và phòng khách mà trước đây tôi nghĩ là cần thiết, lại tận dụng luôn gầm cầu thang thành góc chơi cho bọn trẻ. Tôi không động vào kết cấu nhưng tôi tăng thêm được 12m2 lưu thông – con số đó nghe có vẻ vô lý nhưng đúng là khi vách ngăn biến mất, mọi thứ rộng rãi hẳn. Bài học tôi rút ra là đừng nhìn bản vẽ mà hãy nhìn đôi chân của người trong nhà. Bạn có bao giờ thử đếm xem gia đình bạn thường tụ lại ở góc nào trước khi quyết định sắm thêm đồ?Đồ nội thất mua theo cảm hứng trên mạng và cái giá phải trả sau ba thángTôi cũng từng là tín đồ lướt mạng rồi mua đồ theo cảm hứng. Tôi từng khoe trên story chiếc kệ tivi kiểu mở mà chỉ một tuần sau là sách phủ đầy bụi, quần áo thì vứt lên trên; một chiếc bàn trà mặt đá cẩm thạch đẹp thật nhưng nặng khủng khiếp, mỗi lần bọn trẻ đá bóng vào là tôi lại phải tìm cách đẩy nó sang góc khác; một bóng đèn thả trần thấp đến mức đi lại cảm giác tù túng. Tất cả những món đồ đó sau ba tháng đều phải bán thanh lý với giá rẻ bằng nửa mua vào. Thú thật, tôi chẳng dám nhắc lại chuyện đó vì người ta cứ tưởng kiến trúc sư là phải biết hết. Rút kinh nghiệm đau đớn, tôi đặt ra một nguyên tắc bất di bất dịch: mỗi món đồ trong nhà phải làm được từ hai việc trở lên. Tôi đổi bộ bàn ăn cũ sang một chiếc bàn gấp đa năng bên dưới có thêm ngăn kéo để đồ chơi của bọn trẻ. Lúc không dùng đến, tôi gấp lại dựng vào vách, bọn trẻ có thêm một khoảng sân chạy nhảy trong nhà. Tôi muốn nhấn mạnh với bạn điều này: đừng mua một món đồ chỉ vì nó đẹp trong ảnh, hãy mua vì nó giải quyết được vấn đề của bạn, còn nếu không thì tôi khuyên bạn để dành tiền đó mà làm việc khác có ích hơn.Quy tắc 70 phần trăm tôi tự đặt ra và bất ngờ khi chính khách hàng xin thêmSau hàng loạt sai lầm như trên, tôi tự đúc kết ra một nguyên tắc cho riêng mình mà tạm gọi là quy tắc 70%. Cụ thể là bất cứ căn phòng nào trong nhà tôi cũng chỉ để 70% đồ đạc so với sức chứa, còn 30% còn lại là để không khí lưu thông. Nghe qua thì dễ, nhưng đến lúc thực hiện mới biết nó khó thế nào. Chẳng hạn cái tủ quần áo của tôi: trước đây nhét đầy quần áo cũ, tôi phải bỏ đi ba vali quần áo, chỉ chừa đúng những món mình mặc hằng tuần. Cái kệ sách ở phòng khách cũng phải gạn bớt, chỉ còn đúng hai chục cuốn tôi thấy tâm đắc. Khi nhà cửa thoáng bớt đi, tôi nhận thấy một điều kỳ lạ: nhà chẳng hề trống trải, trái lại còn ấm cúng hơn trước. Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy chính khách hàng của tôi, những người từng đòi thật nhiều đồ rồi sau khi nhận bàn giao, ai cũng nói y hệt nhau: “Nhà tôi rộng hẳn ra” dù mét vuông chẳng khác gì trước. Khi tôi giải thích về quy tắc 70%, nhiều người còn xin tôi tư vấn thêm cho chính căn nhà của họ. Tôi chợt nhận ra cái gọi là #keyword# hiện đại không nằm ở chỗ có bao nhiêu đồ công nghệ hay gam màu lạ mắt thế nào, mà là việc mình có thấy nhà mình là nơi đáng về không. Nếu bạn đang phân vân không biết nên thay đổi từ chỗ nào, tôi khuyên bạn hãy dành hai tuần chỉ ngồi nhìn ngôi nhà của mình, xem cả nhà hay tụ lại góc nào, hay vấp phải đồ gì, rồi mạnh dạn dọn bớt những món không giúp ích gì cho sinh hoạt. Còn bạn, bạn dám vứt bỏ món đồ nào đầu tiên để nhà rộng thêm chút không?