About seller
Tôi chưa quên lần đầu đặt chân vào căn nhà phố mới tinh. Mọi thứ tôi lựa đều từ nhà cung cấp uy tín: sofa da Italy, bàn ăn gỗ óc chó, đèn chùm pha lê. Bạn bè đến chơi ai cũng trầm trồ 'đẹp như phim'. thiết kế nội thất chung cư nhưng sau 6 tháng, tôi bắt đầu thấy một cảm giác lạ khó tả, như thể mình đang ở trong một bảo tàng chứ không phải mái ấm. cười ra nước mắt là tôi đã bỏ ra hơn 200 triệu cho #keyword# cao cấp, nhưng cuối cùng lại cảm thấy trống vắng.Sự thật phũ phàng về 'trang trí' khiến tôi đốt tiền vô nghĩaTôi vốn cho rằng trang trí nội thất là yếu tố quyết định sự ấm cúng. Thế là tôi chạy khắp các cửa hàng để sắm cả núi đồ: tượng trang trí bằng đá cẩm thạch giá hơn 5 triệu, bức họa khổ lớn trên 8 triệu, cây cảnh giả nhập khẩu ngót 10 triệu vì tôi không muốn tưới cây. Tính ra tôi đã chi ra 40 triệu cho đồ trang trí, chạy theo trend Pinterest. Kết quả là sau 1 năm: căn nhà như showroom – tượng phủ đầy bụi, tranh chẳng ai ngắm, cây nhựa vô vị. Tôi hiểu ra rằng #keyword# chẳng phải nơi để chất đống đồ vô tri.Phương pháp tôi đảo lộn bố cục 'chuẩn mực' để nhà phố sống động hơnKhởi đầu tôi ngây thơ sắp xếp nội thất theo sơ đồ phong thủy và quy tắc đối xứng. Sofa kê sát tường, bàn trà ở giữa phòng, kệ tivi đối diện sofa. Thoạt nhìn ổn nhưng lúc dùng thực tế tôi thấy gò bó. Có lần tôi phá cách – đặt ghế cạnh cửa sổ để ngồi đọc, để bàn cà phê di động thay vì bàn to đùng, lắp thêm kệ sách mini ở góc. Điều xảy ra: ngôi nhà trở nên có hồn. Lũ nhỏ suốt ngày quanh kệ sách, chúng tôi hay kéo bàn cà phê ra ngoài để nhâm nhi cà phê. Chi phí không tốn thêm nhưng tâm trạng tuyệt vời hơn.Điều duy nhất tôi đầu tư sai lầm và đành làm lạiLỗi to nhất trong #keyword# của tôi ở hệ thống chiếu sáng. Tôi chọn toàn đèn âm trần màu trắng lạnh vì cho là hợp thời. Hậu quả: căn nhà như bệnh viện. Tôi và vợ tránh xa phòng khách. Một hôm tôi quyết định thay toàn bộ đèn – chọn đèn vàng ấm, thêm đèn để bàn và đèn chùm nhỏ. Tổng tiền khoảng 15 triệu – tốn kém nhưng xứng đáng. thiết kế nội thất chung cư hôm ấy, thời gian sum họp ấm cúng hơn. Số liệu tự theo dõi: trung bình mỗi tối ở nhà tăng từ 2 tiếng lên 5 tiếng. Nó nói lên rằng hệ thống đèn quyết định tâm trạng không gian.Kết luận sau cùng: Nội thất nhà phố không phải để khoe mà để sốngTrải qua 2 năm dày vò và thay đổi, tôi rút ra một điều đơn giản. nội thất nhà phố nên hỗ trợ các hoạt động của gia đình, chứ không phải để trưng bày. Giờ tôi ưu tiên: mua nội thất có nhiều chức năng, màu sắc theo cá tính thay vì theo trend, dành góc cho các hoạt động chung. Ví dụ cụ thể, tôi loại bỏ ghế da nhập sắm ghế vải coton thoải mái hơn. Tôi cũng chấm dứt việc sắm vật trang trí mà thay bằng cây thật. Như bữa tối gần đây, vợ chồng con cái ngồi bàn gỗ chỉ vài món thường ngày, đèn ấm chiếu sáng – niềm hạnh phúc không đồng nào sánh nổi. Ấy mới là nội thất nhà phố thực sự: nơi để sống.